Cuối cùng lão nhân nhìn về phía Trần Bình An, "Đêm nay, phần kiên nhẫn 'đem một chuyện tốt làm cho đúng và tốt hơn' này của ngươi, trước khi xế chiều, từ thiếu niên đến trung niên, ta kỳ thực cũng như ngươi, chỉ có hơn chứ không kém. Nhưng mà... thôi, lời chán nản của lão già này không nên nói cho thiếu niên nghe nữa, tóm lại, hy vọng ngươi có thể kiên trì."
Lão nhân xế chiều vỗ vỗ thanh trường kiếm bên hông, lặng lẽ khuất xa trong màn đêm.




